Chuyển đến nội dung chính

Chuyến bay 007 của Korean Air Lines – Wikipedia tiếng Việt


Chuyến bay số 007 của Korean Air Lines (còn gọi là KAL 007KE007) là một chuyến bay của Korean Airlines (Hàn Quốc) bị bắn hạ bởi Máy bay đánh chặn Su-15 gần đảo Moneron, phía tây đảo Sakhalin, thuộc Biển Nhật Bản vào thứ 5, ngày 1 tháng 9 năm 1983. Phi công của chiếc Máy bay tiêm kích đánh chặn là thiếu tá Gennadi Osinovich. Toàn bộ 269 hành khách và phi hành đoàn bị giết, gồm Lawrence McDonald, nghị sĩ Nghị viện Hoa Kỳ.

Chiếc phi cơ đang trên đường từ New York đến Seoul qua Anchorage, Alaska khi nó bay qua không phận Xô Viết vào thời điểm Hoa Kỳ tiến hành các đệp vụ do thám.
Ban đầu, phía Xô viết phủ nhận liên quan đến sự cố, nhưng sau đó đã thừa nhận, và cho rằng chiếc phi cơ trên đang trong một nhiệm vụ gián điệp. Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô cho rằng đó là một sự khiêu khích có chủ đích bởi Hoa Kỳ, để thử nghiệm sự chuẩn bị về mặt quân sự của Liên Xô, hoặc thậm chí là khiêu khích gây chiến. Hoa Kỳ buộc tội Liên Xô gây cản trở công việc tìm kiếm và cứu trợ. Quân đội Xô viết giữ kín các bằng chứng tìm kiếm được bởi Tổ chức Hàng không Dân dụng Quốc tế, tiêu biểu là hộp đen (được ban bố 8 năm sau đó).

Sự kiện này là một trong những thời điểm căng thẳng nhất của Chiến tranh Lạnh và dẫn đến sự leo thang quan điểm chống cộng sản, đặc biệt là ở Hoa Kỳ. Quan điểm trái chiều về sự cố không bao giờ được đem ra giải quyết lại. Một số nhóm tiếp tục điều tra các báo cáo chính thức và tiếp tục đưa ra các giả thuyết. Vụ tiết lộ sau đó của bản ghi hành trình KAL007 và hộp đen bởi Liên bang Nga đã làm sáng tỏ một số thông tin.

Kết cục của sự cố, Hoa Kỳ thay đổi thủ tục theo dõi phi cơ khởi hành từ Alaska, trong khi giao diện của lái tự động dùng trong các chuyến bay được thiết kế an toàn và hiệu quả hơn.





Chuyến bay 007 của Korean Airlines là chiếc Boeing 747-230B bàn giao vào ngày 28 tháng 1 năm 1972 với số sêri CN 20559/186 và mã đăng ký là HL7442. Phi cơ này khởi hành từ cổng 15 của sân bay quốc tế John F. Kennedy, New York vào ngày 30 tháng 8 năm 1983 đi Seoul, 35 phút sau giờ khởi hành theo lịch là 23 giờ 50 giờ miền Đông (Bắc Mỹ) (3 giờ 50 giờ quốc tế. Chuyến bay mang 246 hành khách và 23 thành viên phi hành đoàn. sau khi nạp nhiên liệu tại Sân bay quốc tế Ted Stevens Anchorage, máy bay do cơ trưởng Chun Byung-In lái, khởi hành tới Seoul vào 4 giờ Alaska ngày 31 tháng 8 năm 1983.

Phi hành đoàn có tỉ lệ cao bất thường với hành khách, khi có 6 thành viên thực tập trên máy bay. 12 hành khách ở khoang hạng nhất, trong khi bình thường hầu hết tất cả 24 ghế đều có chỗ; ở hạng thương gia gần như 80 ghế không có người ngồi. Có 22 trẻ em dưới 12 tuổi trên máy bay. Nghị sĩ Mỹ Larry McDonald từ Georgia, Hoa Kỳ, cũng là Chủ tịch thứ hai của nhóm chống Cộng bảo thủ John Birch Society có mặt trên chuyến bay. 130 hành khách khác cũng có kế hoạch tới các địa điểm khác như Tōkyō, Hồng Kông, Đài Bắc. Thượng nghĩ sĩ Jesse Helms của Bắc Carolina, thượng nghị sĩ Steven Symms của Idaho và đại biểu Carroll J. Hubband Jr của Kentucky trên chiếc KAL015 xuất phát 15 phút sau KAL007; họ dự định cùng McDonald tới Seoul để tham dự lễ kỉ niệm 30 năm Hiệp ước Phòng thủ chung Mĩ - Hàn. Cựu Tổng thống Nixon được cho là ngồi cạnh McDonald những đã không đi, theo Thời báo New York và Cục Điện báo Xô Viết.


Lệch hướng từ tuyến đường đã chỉ định[sửa | sửa mã nguồn]



Theo Thông tấn xã Tass, tài liệu của Tokyo ghi nhận rằng 2 tháng sau thảm họa trên, tức vào tháng 11.1983, một quan chức cấp cao của chính quyền Mỹ đã bí mật thông báo cho các nhà ngoại giao Nhật Bản rằng Liên Xô tưởng nhầm máy bay dân sự của Korean Air là máy bay trinh sát của Mỹ. Quan chức này cũng cho biết Washington đã lên kế hoạch định vị nơi máy bay rơi và muốn trục vớt các hộp đen một cách bí mật nhưng Liên Xô đã nhanh chân đến trước.

Đài RT cho hay vào cái ngày định mệnh đó, chuyến bay KAL 007 cất cánh theo lộ trình thông thường từ New York đến Seoul, quá cảnh tại thành phố Anchorage, bang Alaska. Sau khi rời phi trường ở Anchorage, chiếc Boeing-747 tiếp tục bay đến thủ đô Hàn Quốc. Tuy nhiên, máy bay đã phạm một sai lầm chết người khi trượt khỏi tuyến hành trình đã định đến 500 km, bay lạc vào không phận của Liên Xô ở bán đảo Kamchatka và Sakhalin, nơi Moscow đặt các căn cứ quân sự và những công trình bí mật khác.
Một cách vô cùng tình cờ, chiếc Boeing-747 xấu số lại đi vào không phận Liên Xô cùng lúc với một chiếc máy bay do thám Boeing RC-135 của hải quân Mỹ. Có lúc, điểm đánh dấu hai máy bay trên radar quân sự Liên Xô đã nằm chồng lên nhau. Kế đến, một trong 2 điểm tiến vào không phận nước này.

Theo thông tin của tờ The Moscow Times, trong suốt chuyến bay, chiếc Boeing của Korean Air dường như không thiết lập kênh liên lạc vô tuyến với các chiến đấu cơ Liên Xô, vì một số chiếc MiG-23 đã thử liên lạc với máy bay lạ khi nó đi lạc vào vùng trời bán đảo Kamchatka nhưng bất thành. Ngay sau đó, 3 chiếc tiêm kích đánh chặn siêu thanh Su-15 đã xuất kích từ căn cứ Dolinsk-Sokol trên đảo Sakhalin, với mục tiêu ban đầu là buộc máy bay này đáp xuống một sân bay kế cận.
Các phi công Liên Xô cho hay không thể nào nhận diện được máy bay ở khoảng cách vài ki lô mét vì trời quá tối. Đồng thời, họ cũng không tin một chiếc máy bay không rõ nguồn gốc dám vượt qua không phận cấm trên bầu trời Kamchatka lại có thể là một chiếc máy bay dân sự.

Chiến đấu cơ Su-15 do phi công Gennady Osipovich cầm lái cũng đã bắn một loạt pháo hiệu để thu hút sự chú ý của máy bay phía trước nhưng không nhận được phản hồi. Và khi chiếc máy bay lạ nghi là phi cơ do thám đang chuẩn bị “tẩu thoát” mang theo dữ liệu tình báo vừa thu thập được, các phi công Liên Xô nhận được lệnh bắn hạ.
Thế là vào lúc 3 giờ 26 phút, phi công Osipovich khai hỏa 2 tên lửa không đối không và tiêu diệt ngay mục tiêu. Không có ai sống sót khi chiếc máy bay xấu số đâm xuống eo La Perouse, nằm giữa Sakhalin và Hokkaido (Nhật Bản), gần hòn đảo nhỏ Moneron, cũng thuộc về Liên Xô.

Chuyến bay KAL 007 không phải là trường hợp duy nhất bị bắn nhầm thời Chiến tranh lạnh. Vào ngày 3.7.1988, một chiếc Airbus A300 mang số hiệu 655 của Hãng Iran Air đã bị tuần dương hạm USS Vincennes của Mỹ bắn hạ trên không phận Iran ở vịnh Ba Tư khi bay từ Tehran đến Dubai.

Theo CNN, hải quân Hoa Kỳ đã nhận diện nhầm chiếc máy bay dân dụng của Iran là một chiếc chiến đấu cơ đang chuẩn bị tấn công và bắn hạ nó, khiến toàn bộ 290 hành khách và phi hành đoàn thiệt mạng.[1]





  1. ^ Báo Thanh niên số ra ngày 28/12/2015







Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Kinton, Oregon – Wikipedia tiếng Việt

Kinton là một cộng đồng nhỏ chưa hợp nhất nằm trong quận Washington, Oregon, Hoa Kỳ. Nó nằm gần bờ phía bắc của sông Tualatin, gần giao lộ giữa Xa lộ Oregon 210 và Đường River, một mạch đường thôn quê chính chạy theo hướng tây bắc đến Hillsboro. Kinton nằm cách Newberg khoảng 8 dặm về phía bắc, cách Beaverton 6 dặm về phía tây nam, và cách Hillsboro 7 dặm về phía đông nam. Cộng đồng này từng là nơi phà (Phà Scholls) băng ngang sông Tualatin giữa Kinton và Scholls gần bên. Trong lúc phà được thay thế bởi một cây cầu thì Xa lộ Oregon 210 vẫn còn được người dân địa phương gọi là Lộ Scholls Ferry . Theo sách Oregon Geographic Names , Kinton được đặt tên của Peter Kindt, một người tiên phong khai phá đất hoang khi xưa khẩn được một mãnh đất gần đó. Kinton có bưu điện riêng của nó từ năm 1894–1903. Kinton là xứ rượu vang của Oregon và trong khu vực này có một số hãng làm rượu nổi tiếng. Mã bưu điện của Kinton là 97007. Mã bưu điện này cũng được dùng chung với một khu vực của thành phố Bea...

1014 - Mùa thu thời trang tại nhà: Gray

Nhiếp ảnh gia: Roger Davies chị em thời trang của chúng tôi trang web ELLE.com đã zeroed trên màu xám như là một trong những xu hướng coveted hầu hết từ các đường băng vào mùa thu năm 2013. Mang nó về nhà bằng cách tham gia một gợi ý từ thiết kế thời trang Monique Lhuillier Beverly Hills Phòng khách, trang trí theo sắc thái tinh tế, bạc màu xám. "Nó rất tonal, nhưng tôi thực sự vào kết cấu- và chúng tôi muốn thoát khỏi màu khi chúng tôi đến nhà từ văn phòng." Coveting tuyệt đẹp màu xám? Đừng bỏ lỡ sáu nhà thiết kế trên những gì họ yêu thích màu xám và tour Lhuillier toàn bộ nhà. kệ tivi kính Mùa thu thời trang tại nhà: Gray

1011 - Thiết kế nội thất - Dog Decor

1 15 nhiếp ảnh gia: Pieter Estersohn giai đoạn Nuba shar-peis đạo diễn Jean-Pascal Lévy-Trumet và tốc độ có được thoải mái trong nhà của ông ở phía Bắc Paris; ghế sofa là bởi Cappellini, và đèn chùm cổ điển được vớt lên từ một mod Champs-Élysées tóc.  2 15 nhiếp ảnh gia: Eric Piasecki Toby, một cockapoo thuộc Istvan Francer của lý thuyết, trong studio thiết kế thời trang nông thôn Connecticut ngày cuối tuần nhà; Vải màn hình bên trái là do lê trí Français.  3 15 nhiếp ảnh gia: Simon Upton Whippets Nigel và Rupert làm cho mình ở nhà trên giường của chủ sở hữu của họ, trang trí của Manhattan, James Andrew, bên dưới của chân dung màu nước của Peter Westcott; Các vải lanh bằng Pratesi. 4 15 trong Harriet Anstruther và nhiếp ảnh gia Henry Bourne 500 tuổi trang trại ở đông nam nước Anh, Elvis, Jack Russell terrier và Spaniel Jack và Lottie curl lên trên ghế sofa; lò sưởi mộc mạc được xây dựng với một thích hợp ở trên nó, nơi mà sự quyến rũ theo truyền thống được đặt để phường giảm ...